Vọng Cổ Bổn Xưa: Nhìn lại hành trình "Phục dựng di sản - Ca điệu Bạc Liêu"
Khi phát động cuộc thi Vọng Cổ Bổn Xưa: Phục dựng di sản - Ca điệu Bạc Liêu, Ban Tổ chức đã không khỏi băn khoăn: Liệu sẽ có bao nhiêu người sẵn sàng dành thời gian tìm hiểu và tập luyện những bản vọng cổ đã ẩn mình sâu dưới lớp thời gian? Liệu những tác phẩm ít được phổ biến trong đời sống sân khấu hôm nay có còn tìm được sự đồng điệu với người yêu Cải lương ngày nay?
Thực lòng mà nói, chúng tôi cũng đã chuẩn bị tinh thần rằng đây sẽ là một hành trình không dễ.
Vậy mà, điều đáng quý nhất đã đến!
1. Hành trình phục dựng di sản bắt đầu từ những trăn trở cá nhân
Cuộc thi không thu hút hàng trăm thí sinh. Nhưng đổi lại, mỗi người đến với Vọng Cổ Bổn Xưa đều mang theo những trăn trở riêng. Có người là sinh viên ngành Truyền thông Văn hóa, mong tìm lời giải cho câu hỏi làm thế nào để đưa Cải lương đến gần hơn với thế hệ trẻ. Có người lớn lên trong gia đình nhiều đời gắn bó với cổ nhạc và xem việc tham gia cuộc thi như một cách tiếp nối truyền thống. Có người vốn hoạt động nghệ thuật đương đại lại mạnh dạn bước sang một thế giới hoàn toàn mới để thử đối thoại với di sản. Cũng có người đơn giản chỉ muốn hiểu thế nào là ca đúng nhịp, đúng bài bản, để từ yêu mà hiểu sâu hơn về bộ môn này. Dẫu xuất phát điểm khác nhau, họ đều gặp nhau ở một điểm chung: mong muốn góp một tiếng ca cho hành trình gìn giữ những giá trị xưa. | ![]()
|
2. Vọng cổ không chỉ dành cho một thế hệ
Một trong những điều khiến Ban Tổ chức xúc động nhất là sự đa dạng về độ tuổi của các thí sinh. Trong cuộc thi có những bạn trẻ còn đang ngồi trên ghế giảng đường, có em nhỏ mới 10 tuổi bắt đầu làm quen với câu vọng cổ, nhưng cũng có những cô, những dì đã bước sang tuổi 70 vẫn dành trọn tình yêu cho bộ môn nghệ thuật này. Như câu chuyện của cô Nguyễn Thị Thanh Thúy. Sau hơn nửa thế kỷ kể từ khi lỡ hẹn với sân khấu, ở tuổi 72, cô lại cất lên câu ca như một cách nối lại mối duyên xưa và góp phần gìn giữ nét đẹp văn hóa cho thế hệ mai sau. Có lẽ, di sản chỉ thật sự bền vững khi được nhiều thế hệ cùng gìn giữ. | ![]()
|
3. Từ miền Nam đến miền Bắc, câu ca vọng cổ vẫn tìm được người đồng điệu
Cuộc thi đã nhận được bài dự thi từ nhiều tỉnh, thành trên cả nước. Không chỉ có các thí sinh đến từ TP. Hồ Chí Minh, Cần Thơ hay những vùng đất vốn gắn bó với nghệ thuật Cải lương, mà còn có những người đến từ Hà Nội. Họ tìm đến cuộc thi bằng tình yêu dành cho cổ nhạc. Điều đó cho thấy, câu ca phương Nam hôm nay không còn chỉ được gìn giữ bởi người Nam Bộ. Nó đang được nâng niu bởi những người yêu di sản ở khắp mọi miền đất nước. |
![]() |
4. Điều quý giá nhất không nằm ở kết quả
Với Ban Tổ chức, hành trình của Vọng Cổ Bổn Xưa đã mang lại một niềm tin rất lớn. Đó là niềm tin rằng những bản vọng cổ tưởng như đã lùi xa trong ký ức vẫn có người tìm về. Vẫn có những người sẵn sàng dành nhiều ngày để học từng câu ca, từng nhịp phách. Vẫn có những người tự ghi hình, tự lan tỏa đủ 16 bài vọng cổ bổn xưa đến cộng đồng chỉ vì mong nhiều người biết đến hơn. Cuộc thi rồi sẽ khép lại, nhưng nếu sau hành trình này, có thêm một người biết đến những bài vọng cổ bổn xưa, có thêm một người muốn cất lên câu ca của cha ông, thì đó đã là một thành quả rất đáng trân trọng trên con đường phục dựng di sản - ca điệu Bạc Liêu. | ![]()
|




